Hà Đức Chinh & lời hứa với cha

Lời hứa với bố

Năm 2008, lúc đội tuyển Việt Nam vô địch AFF Cup, hình ảnh các tuyển thủ Công Vinh, Việt Thắng, Minh Phương, Tài Em… giơ cao chiếc cúp vô địch luôn đi vào trong giấc mơ hằng đêm của Hà Đức Chinh.

Thế nhưng, cậu bé người Phú Thọ này vẫn chưa biết làm cách nào để có thể biến giấc mơ ấy thành hiện thực, cho đến ngày anh lọt vào mắt xanh của HLV Trần Minh Chiến và được tuyển vào trung tâm đào tạo bóng đá trẻ PVF vào năm 2012.

Đức Chinh nhớ lại: “Ngày cầm giấy báo trúng tuyển vào trung tâm PVF ở TP.HCM, con bất ngờ và cũng âu lo lắm, bởi lần đầu tiên trong đời mình đi xa nhà như thế. Bố mẹ con lúc ấy cũng hơi lo, nhưng luôn ủng hộ niềm đam mê của con.

Chỉ có ông nội là không muốn xa thằng cháu đích tôn nên không đồng ý để con đi xa như thế. Con và bố mẹ thuyết phục mãi ông mới xuôi lòng. Ngày chia tay vào Nam, con hứa với bố rằng sẽ cố gắng rèn luyện và quyết tâm sẽ một ngày có mặt trong ĐTQG, bố hãy tin con!”.


Đức Chinh (9) trong màu áo các đội tuyển trẻ. Ảnh: Phan Tùng

Giấc mơ có mặt trong ĐTQG luôn là nỗi khát khao cháy bỏng của chàng học viên trẻ này, rồi lớn dần theo năm tháng tập luyện và thi đấu của Hà Đức Chinh trong màu áo của lò đào tạo PVF…

Năm 2015, Hà Đức Chinh được HLV Hoàng Anh Tuấn gọi vào đội tuyển U19 Việt Nam. Sau đó 1 năm, cầu thủ trẻ này đã trở thành gương mặt nổi trội của đội U19 Việt Nam trong hành trình tranh đoạt chiếc vé có mặt ở World Cup U20 năm 2017 diễn ra hồi tháng 5 vừa qua tại Hàn Quốc.

Hành trình đi tìm giấc mơ

Thời gian qua, dù đã có mặt trong nhiều đội tuyển trẻ như U19, U20, U22, U23… nhưng giấc mơ được một lần có mặt trong ĐTQG vẫn là khao khát cháy bỏng của chân sút trẻ Hà Đức Chinh. Nhất là khi lời lứa ấy chưa kịp thực hiện thì bố của Chinh đã đột ngột ra đi vì một cơn bạo bệnh hồi năm 2016.

Đầu tháng 6 năm 2017, cứ ngỡ giấc mơ có mặt ở ĐTQG đến rất gần với Đức Chinh, nhưng cơ hội đột ngột vuột mất khi anh bị chấn thương rạn xương sườn trong một pha va chạm trong một trận đấu tại V.League. Hôm ấy, nhìn các đồng đội cùng trong đội tuyển U20 khăn gói lên tập trung ĐTQG theo lời triệu tập của HLV Nguyễn Hữu Thắng, Đức Chinh đã lặng lẽ ra bến xe Mỹ Đình để về thăm nhà ở Phú Thọ.


Niềm vui của Đức Chinh sau khi ghi bàn vào lưới U23 Iraq. Ảnh: Hữu Phạm

Gọi điện tâm sự với tôi trong lúc đang trên xe về nhà, Đức Chinh vẫn cố cười đùa tếu táo như bản tính, nhưng sau đó lại buồn buồn thổ lộ: “Vết thương làm con đau lắm chú, nhưng nó cũng không đau bằng việc con mất cơ hội lên đội tuyển. Đồng nghĩa vẫn chưa thể thực hiện được lời hứa với bố, nên hôm nay con về thăm nhà và thắp hương cho bố”.

Sau cuộc chinh phục bất thành chiếc HCV SEA Games của đội tuyển U22 Việt Nam, Hà Đức Chinh đã đón nhận tin vui khi anh được gọi lên ĐTQG trong khuôn khổ vòng loại Asian Cup 2019 ở trận lượt đi Campuchia hồi đầu tháng 9.

Hôm biết tin mình có tên trong đội tuyển, Đức Chinh mừng rớt nước mắt và muốn reo lên vì vui sướng, nhưng cậu đã không dám bộc lộ niềm vui của riêng mình ra ngoài, bởi thời điểm ấy các đồng đội ở tuyển U22 Việt Nam đều vẫn chưa thể nguôi ngoai nỗi đau sau một kỳ SEA Games không thành công. Như vậy, 1 năm sau ngày bố của Chinh ra đi mãi mãi, chân sút trẻ này cuối cùng cũng đã thực hiện đúng là hứa với cha mình!

Nỗ lực, phải luôn nỗ lực

Mới đây, sau khi vượt qua U23 Iraq ở trận tứ kết giải U23 châu Á 2018, Đức Chinh đã chia sẻ: “Có lẽ ở nơi xa lắm, bố con đã có thể mỉm cười chú nhỉ. Thế nhưng con còn phải cố gắng nhiều lắm, vì thực sự con vẫn chưa làm được tốt nhất như kỳ vọng của các thầy”.


Đội tuyển U23 Việt Nam đang viết nên câu chuyện thần kỳ ở VCK U23 châu Á 2018. Ảnh: Hữu Phạm